Mưa xuân lất phất rơi, lặng lẽ bao phủ khắp mặt đất.
Bích Tiêu đứng trong mưa, cảm nhận giọt nước lạnh buốt trong lòng bàn tay, nhìn thế giới đang hồi sinh trước mắt với gương mặt tràn đầy vẻ khó tin.
“Lượng kiếp… được trì hoãn rồi sao?”
Nàng lẩm bẩm, thần sắc hoảng hốt, nhưng rồi lập tức nhận ra.




